Hôm qua chị mơ về em đấy, em có biết không?
Chị biết đó thực sự là một điều không thế.
Em đã đi rồi, đi về một nơi rất xa, không bao giồ trở về nữa, không còn chơi trốn tìm với chị nữa, em trốn ra khỏi thế giới của chị.
Chị lại khóc nữa đấy, chị không làm chủ được những giọt nước mắt, tệ thật!
Chị không quen với việc không có em, chị ghét cảm giác này.
Chị đau, nhói cả tim em ạ.
Chị ích kỉ lắm, chị không muốn những thứ mình yêu thương rời khỏi mình, mà sao chị lại chẳng níu giữ được gì hết, chị bất lực, nhu nhược quá.
Chị mệt mỏi, chị không bao giờ muốn cái cảm giác này tồn tại trong mình, bất lực.
Chị xin lỗi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét